
Luân Hồi (Wheel of
Life)(Reincarnation)
Đă là con người th́ ai lại không quan tâm đến chuyện tử sanh. Người giàu sang, quyền quư th́ họ muốn được sống thật lâu để tận hưởng những lạc thú trên đời, c̣n kẻ cùng đinh th́ càng từ chối hội ngộ với diêm vương. Nhắc lại chuyện xưa, vua Tần Thủy Hoàng v́ muốn kéo dài sự hưởng thụ ngôi cao tột thế của ḿnh, nên sai không biết bao nhiêu người tâm phúc đi t́m thuốc trường sinh bất tử, nhưng ông ta có thoát khỏi bàn tay lông lá của tử thần không? Bởi thế, kể từ khi khai thiên lập địa đến giờ, từ thiên tử đến chí dân, từ giàu sang đến rách rưới, ai ai cũng không qua khỏi cửa tử cả. V́ thế mới có câu:”Nhân sinh tự cổ thùy vô tử”. Thật vậy, có sanh tất phải có diệt.
Nhưng thế nào là chết?
Theo dấu hiệu thông thường của cái chết là khi chấm dứt hơi thở và tim ngừng đập. C̣n theo Phật giáo th́ chỉ gọi là chết khi nào thần thức (linh hồn ) chính thức ĺa khỏi thân xác mà thôi. Thần thức th́ có hai phần: phần thô và phần tinh tế. Khi hơi thở dứt và tim ngừng đập, th́ phần thô của thần thức đă tan mất. Tuy nhiên, phần tinh tế của tâm thức vẫn c̣n lưu lại trong xác thân của người chết trong một thời gian dài hơn. Có những trường hợp nó lưu lại trong thân xác ba, bốn ngày hoặc là cả tuần lễ nữa. Trong thời gian thần thức c̣n lưu lại trong thân xác th́ thi hài không bốc mùi hoặc thối rữa. Nhưng trong kinh điển Phật giáo đều khuyến khích là chúng ta cố gắng đừng đụng tới thi hài tối thiểu là sau 8 tiếng đồng hồ kể từ khi tắt thở để thần thức có cơ hội thoát ra một cách b́nh yên. Khi người đang hấp hối, th́ phải tránh gieo cho họ những trạng thái bi ai, luyến ái, hay giận hờn. Bởi v́ nếu họ không an tâm mà nhắm mắt th́ ảnh hưởng rất lớn cho việc đầu thai hoặc văng sanh của họ. Tuyệt đối không nên khóc lóc hay bi lụy mà chỉ nên niệm Phật, hoặc tụng kinh Địa Tạng hay kinh A Di Đà cho họ sớm được siêu thoát. (Xin đọc thêm trong phần Pháp tu Tịnh độ).
Khi nói về cái chết, Đức
Phật đă nói rằng:
- Hễ có hơi thở ra mà không thở vào là chết.
Chính Đức Phật đă khẳng định cái chết đến với mọi người thật dễ dàng v́ đời người quá ngắn ngủi mong manh. V́ thế cái chết luôn luôn như chực chờ bên ngoài, bên trong cơ thể và ở ngay trong mỗi con người chúng ta từng giây từng phút.
Theo Phật giáo th́ có ba trường hợp đáng lưu ư về sự chết của con người:
1)
Sammattimarana:
Đây là sự chết thông thường của con người, đó là tim ngừng đập và sự ngừng thở
hoàn toàn.
2)
Samucchedamarana:
Chết và không c̣n tái sinh. Khi những bậc tu hành đắc đạo hay niệm Phật đến chỗ
tam muội (Nhất tâm bất loạn) th́ được văng sanh vào cơi Thánh hay vào cơi bất
sinh bất diệt.
3)
Khanakamarana:
Chết trong một Sát na (một giây). Đây là cái chết đặc biệt trong tâm tức là sự
chấm dứt tư tưởng của ḍng tâm thức. Chẳng hạn khi tâm đang suy nghĩ về một vấn
đề ǵ rồi dứt bỏ, chấm dứt, không suy nghĩ đến vấn đề đó nữa th́ đây là trạng
thái của tâm diệt.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến
cái chết:
1.
Kălamarana:
Khi thọ mạng hết khiến con người sinh bệnh rồi chết.
2.
Ăyukhayena:
Chết do tuổi thọ đă hết.
3.
Kammak-Hayena: Chết v́ nghiệp báo ở kiếp nầy đă trả xong.
4.
Ăyukammakhayena: Chết do tuổi thọ và nghiệp quả đă hết.
5.
Upaccheda-marana: Chết v́ nghiệp quả quá nặng tác động vào.
6.
Akălamarana: Chết bất đắc kỳ tử khi đoạn nghiệp của một người phát sinh quá mạnh.
Nhưng chuyện ǵ sẽ xảy
ra sau khi chết?
hoặc là người chết sẽ đi về đâu?
từ những thắc mắc đó mà trong nhân gian đă nẩy sinh ra vô số tôn giáo.
Có
tôn giáo nói rằng, loài người cũng như loài vật, một lần chết là mất hẳn, cát
bụi sẽ trở về với cát bụi, chết là hết. Nhưng có những tôn giáo khác lại không
đồng ư với tôn giáo trên và nói rằng: loài người chết đi, nhưng linh hồn vẫn
vỉnh viễn c̣n lại, hoặc lên thiên đàng để măi măi hưởng những khoái lạc, an vui,
hay xuống địa ngục lănh án cực h́nh thê thảm.
Vậy ta nên tin theo triết lư nào?
Theo giáo lư nhà Phật th́ hai triết lư trên không giải thích được cái ǵ cả bởi v́ nó chỉ là những định đề đơn giản, không hợp lư và không thực tế. Tại sao? Nếu quan niệm rằng sau khi chết muốn được lên Thiên Đàng hay bị đọa vào Địa Ngục th́ thần thức (linh hồn) phải đổi thay toàn diện. Đó là nếu muốn được lên Thiên Đàng th́ thần thức bây giờ sẽ mất hết tính xấu để trở nên toàn thiện như một vị thiên thần. Ngược lại khi chết thần thức mất hết tính tốt để trở nên xấu xa mà biến thành một thứ ma quỷ và bị đẩy vào Địa Ngục. Điều nầy vô lư v́ bất cứ sự tiến hóa nào cũng phải diễn biến từ từ chớ không thể nào đột ngột được và một điều chắc chắn là không một ai toàn thiện hay toàn ác trên thế gian nầy cả. Trong mỗi chúng ta đều có đầy đủ chủng tử thiện ác hoặc là do chúng ta tạo ra trong đời nầy hoặc là do những đời trong quá khứ mang đến. Nếu có những người trong đời nầy biết tu tâm dưỡng tánh nên có rất nhiều chủng tử thiện nhưng những chủng tử thiện ác đă tạo ra trong đời quá khứ họ vẫn phải đeo mang.
Sự chết chỉ là giai đoạn chuyển tiếp chứ không phải là hết. V́ thế không có việc quỷ sứ hành hạ tội nhân hoặc thiên thần có cánh bay vèo vèo như những loài chuồn chuồn châu chấu.
Phật giáo gọi chữ linh hồn của những tôn giáo khác là thần thức và thần thức th́ vốn như hư không và không có h́nh tướng. Khi c̣n sống, con người hằng ngày đă tạo nên rất nhiều nghiệp báo. Những nghiệp tốt th́ gọi là thiện nghiệp c̣n nghiệp dử th́ gọi là ác nghiệp và những thiện nghiệp cũng ác nghiệp nầy được gọi chung là nghiệp thức. Tất cả những nghiệp thức mà chúng ta tạo ra trong đời nầy sẽ được ghi nhận lại bởi một hệ khác là Mạt-Na thức. Sau đó, tất cả những nghiệp thức được chuyển qua và giữ lại ở A-Lại- Da thức. Những chủng tử (cái mầm) của nghiệp thức một khi đă được dồn chứa trong A-Lại-Da thức, th́ chúng sẽ tồn tại từ đời nầy sang đời khác cho đến khi gom góp đủ nhân duyên th́ chúng sẽ phát sanh. Đến lúc thân chết, th́ thần thức phải đi theo nghiệp báo mà biến hóa đổi đời để mang lấy thân khác. Khi đă sang đời khác lại phải chịu ở trong bào thai, tất nhiên mọi sự thấy biết cũng đều khác hết nên không c̣n nhớ đến những việc cũ nữa.
Nhưng tại sao chúng ta không nhớ đến việc đời trước? Để trả lời Đức Phật dạy rằng:
“ Cũng ví như người thợ đúc, khi ông nấu đá quặng để luyện thành sắt, khi thành sắt rồi lại chế thành đồ dùng. Vậy khi đă thành đồ dùng rồi, có thể làm cho nó trở lại thành đá quặng nữa chăng?
Thần thức dời chuyển ở trong thân Trung Ấm (khoảng thời gian vừa chết cho đến khi đi đầu thai sang kiếp khác, thường thường th́ khoảng 49 ngày) cũng như đá quặng nấu thành sắt, từ Trung Ấm chuyển sang thân khác, cũng như sắt đă chế thành đồ, h́nh cũ tiêu đi thể chất đổi khác. Vậy cái thần thức lúc đó thay đổi rồi, không c̣n nhớ những việc trước nữa. Tại sao thế? Bởi v́ phải theo với nghiệp thiện ác của ḿnh đă tạo lập như thế nào, th́ thần thức sẽ lại theo nó để hưởng thụ lấy quả báo (tội hay phước) biến hóa đổi đời cũng như đá chuyển thành sắt vậy.
V́ thế, nếu trong đời này chúng ta làm những việc ác đức, th́ lúc chết đi thần thức sẽ phải sa vào làm kiếp súc sanh, hay địa ngục. Nói một cách khác, khi ta chết, không có nghĩa là hết, cũng không có nghĩa là sẽ lên trên hoặc xuống dưới chỉ một lần, mà chúng ta phải quay lộn trong cảnh sanh tử luân hồi. Nên nhớ tất cả những chủng tử của nghiệp thức dồn chứa trong A-Lại-Da thức th́ bất biến. Nói một cách một khi chúng ta gây ra một nghiệp nào th́ nó sẽ ở măi trong A-Lại-Da (Tàng thức) từ đời nầy đến đời khác không mất. Khi gặp nhân duyên th́ chủng tử sẽ phát sinh để tạo thành quả báo và nó là kết quả của cái vui hay cái buồn của con người trong đời nầy. Chủng tử ví cũng như cái mầm, hột giống. Một khi cái mầm hay hột giống (cái nhân) gặp mưa, gặp đất tốt tức là nhân duyên th́ cái mầm sẽ nẩy chồi, sanh rễ rồi thành cây thành quả. Do đó nếu nghiệp mà không có nhân duyên th́ nghiệp sẽ không bao giờ thành quả. V́ thế người tu Phật không nên gây ra thêm nhân duyên bất thiện để kết với nghiệp ác trong quá khứ mà thành quả báo dữ làm cho ḿnh đau khổ.
Thế nào là luân hồi?
Luân là bánh xe, Hồi là xoay tṛn. Đức Phật đă dùng h́nh ảnh bánh xe quay tṛn để h́nh dung sự xoay chuyển, lên xuống, xuất hiện của mọi chúng sanh trong cơi lục đạo. Khi th́ đầu thai ở cơi nầy, khi ở cơi khác, luôn luôn tiếp nối sanh tử, tử sanh không ngừng, như bánh xe lăn.
Luân hồi chẳng qua là nhân quả liên tục, nhưng v́ nó khi biến, khi hiện, khi lên, khi xuống, khi mất, khi c̣n, khi thay h́nh đổi dạng, nên chúng ta cứ tưởng như gián đoạn và không ảnh hưởng chi phối lẫn nhau.
Sau đây là lục đạo luân hồi mà chúng sinh có thể nhập vào tùy theo nghiệp nhân mà ḿnh tạo:
1) Địa ngục (nơi chịu cảnh khổ): khi sanh tiền chúng ta tạo ra lắm điều sân hận, độc ác th́ khi chết phải luân hồi vào địa ngục, chịu đủ điều đau khổ.
2) Ngạ quỷ (quỷ đói): khi sống th́ quá tham lam, bỏn sẻn, không biết bố thí, chẳng những không giúp đở người khốn khổ mà c̣n lập mưu sâu, kế độc để cướp đoạt của người. Khi chết sẽ luân hồi làm ngạ quỷ.
3) Súc sanh: lúc sống th́ si mê sa đọa theo thất t́nh, lục dục, tửu sắc, khi chết luân hồi làm súc sanh.
4) A-tu-la (cơi Thần): những người nầy khi sống gặp việc nhân nghĩa th́ làm, gặp việc sai quấy cũng không tránh, vừa cương trực mà cũng vừa độc ác. Mặc dù có làm những điều phước thiện, nhưng tánh hung ác vẫn c̣n, lại thêm tà kiến, si mê, khi chết luân hồi vào cơi A-tu-la. Cơi nầy th́ vui sướng cũng có mà đau khổ cũng nhiều.
5) Loài người: chỉ cần giữ ngũ giới: không sát sanh, không trộm cướp, không tà dâm, không dối trá, không rượu chè say sưa, th́ đời sau trở lại làm người.
6) Cơi trời: bỏ mười điều ác để tạo mười điều thiện th́ sẽ luân hồi vào cơi trời, nhưng cơi trời này vẫn c̣n ở trong ṿng phàm tục có nghĩa là vẫn c̣n chịu cảnh luân hồi sanh tử về sau.
Khi chết thần thức thoát ra khỏi thân xác và chuyển qua một thế giới trung gian (cơi trung giới) trong thời gian từ một đến bảy tuần lễ. Họ trút bỏ thân xác sắc uẩn nặng nề và sự sống tiếp tục bằng cách mang một thân không có xác thịt mà chỉ bằng tư tưởng được gọi là Thân Trung Ấm. Mỗi cảnh giới trong lục đạo được cấu tạo bằng những nguyên tử mà có những tần số rung động (Vibration) khác nhau. Tùy theo nghiệp thức mà nghiệp lực chi phối Thân Trung Ấm có được những rung động tương ứng. Nếu người tạo nhiều nghiệp dữ th́ sẽ có tần số rung động thấp, ngược lại người tu hành thanh cao th́ có tần rung động rất cao. Sự rung động của Thân Trung Ấm sẽ tương ứng với cảnh giới tần số rung động của một trong sáu cơi luân hồi. Đây chính là “đồng thanh tương ứng” vậy. Thí dụ như trong cơi địa ngục có tần số rung động nặng nề, u ám nhất tương xứng với những vong linh bất hảo, những kẻ sát nhân, người giết hại súc vật, những cặn bả trong xă hội, những kẻ có tư tưởng xấu đầy thú tánh…Ngược lại một người có đời sống trong sạch, tinh khiết sẽ thức tỉnh và tái sinh vào một cảnh giới an lành, tự tại.
Cử Chỉ Của Người Sắp Chết
Đức Phật dạy rằng thân xác tức là sắc uẩn của con người là do tứ đại kết hợp:
v Đất là địa tức là thành phần chính tạo nên xương, thịt, bắp thịt, gân, mô, chất sụn hay mô sụn…
v Nước là Thủy chính là thành phần cấu tạo nên chất nhờn như đàm, nước miếng, tinh khí, máu huyết, mồ hôi…
v Gió thuộc Phong tạo nên hơi thở, sinh khí.
v Lửa là Hỏa là phần tạo nên thân nhiệt, sức nóng của cơ thể và cũng là nguồn năng lượng tiềm tàng phát sinh khi toàn bộ cơ thể hay một phần cơ thể hoạt động.
Khi người sắp chết th́ tứ đại lần lượt ĺa ra khỏi xác thân v́ thế thịt, gân, xương trở thành các chất bắt đầu tự hủy hoại từ trong lẫn ngoài. Kế đến là các chất lỏng bắt đầu cô đặc dần dần và máu tụ về một nơi nên lúc đó tim vẫn c̣n thoi thóp và hơi thở dần dần giảm thiểu rồi dứt hẳn. Quả tim đập một cách yếu ớt và lúc nầy Hỏa vẫn c̣n lưu chuyển nên ngực c̣n hơi ấm để rồi tách dần khỏi thể xác khiến cơ thể lạnh dần và da tái mét hay tím ngắt v́ đă mất máu và năng lượng nhiệt.
Thông thường mỗi người trước khi trút hơi thở cuối cùng có những cử chỉ đặc biệt, nhưng tựu trung cũng nằm trong bốn trạng thái sau đây:
1) Hốt hoảng, lo sợ và tiếc nuối làm chân tay run rẩy, chới với và ngơ ngác..
2) Đau đớn, khổ sở với nét mặt nhăn nhúm, dáng mặt xanh xám nhợt nhạt, mắt trợn trừng, tay chân co quắp, co giật và quằn quại…
3) Thâm trầm, lặng lẽ, buông xuôi…
4) B́nh thản với những cử chỉ tự nhiên. Sắp dặt, dặn ḍ, khuyên nhủ người thân mọi việc như đang chuẩn bị cho chuyến đi xa rồi sau đó mới từ từ nhắm mắt.
Dựa theo Phật giáo th́ có 10 hiện tượng lành mà người sắp chết sẽ về cơi Thánh hay được văng sanh về cơi Tây phương Cực lạc.
1. Đối với những người b́nh tĩnh, sáng suốt, không hốt hoảng hay bấn loạn tinh thần.
2. Biết trước ḿnh sẽ chết nên rất b́nh thản và tự nhiên chờ đợi.
3. Họ chuẩn bị mọi việc trước khi ra đi và tắm rửa sạch sẻ, thay quần áo mới và căn dặn người thân như không có ǵ đáng sợ cả.
4. Tự nhiên có mùi thơm của hương, hoa tỏa ra quanh người sắp chết.
5. Tự nhiên như có âm thanh xa vắng mênh mông khác với âm thanh thông thường của thế gian.
6. Tự nhiên có vầng sáng chiếu vào thân thể người sắp chết.
7. Tự nói ra bài thơ, bài kệ, hay lời giáo huấn có tính cách Pháp thoại cho đại chúng.
8. Tự nhiện đọc kinh hay niệm Phật.
9. Ngồi ngay thẳng, xếp bằng, chấp tay trước ngực rồi nhắm mắt và trút hơi thở cuối cùng giống như Lục Tổ Huệ Năng tại chùa Nam Hoa, Quảng Đông.
10. Niệm Phật Tam Muội mong về cơi Tịnh độ Phật A Di Đà.
Nếu có chúng sinh nào đạt được phần lớn hay tất cả những điều ở trên th́ chắc chắn thoát khỏi sinh tử Luân hồi hay được văng sanh về cơi Tịnh độ.
Nhắc lại khi con người sắp chết th́ mỗi người có các hiện tượng khác nhau bởi v́ tất cả đều do nghiệp nhân lành hay dữ của họ gây ra từ trước mà cảm nhận được. Cho nên khi sắp ĺa đời th́ nghiệp nhân ấy phát khởi, sôi nổi trong tâm thức. Nghiệp nào mạnh th́ sẽ bị lôi vào cảnh giới tương đương với nó để thọ báo. Thí dụ như nghiệp lành mạnh th́ sẽ hiện ra cảnh giới sung sướng. Ngược lại nghiệp hung dữ ác độc th́ hiện ra cảnh giới đau khổ xấu xa.
Nếu có chúng sinh sắp bị đọa vào địa ngục th́ nghiệp duyên sẽ khiến họ có những hiện tượng như sau:
§ Gặp con cái, bà con họ hàng nh́n kẻ chết bằng cặp mắt hung dữ ghét bỏ.
§ Người chết đưa hai tay lên mà rờ ṃ giữa hư không.
§ Cho dù có bậc Thiện-Tri-Thức chỉ bảo, họ cũng không chịu tùy thuận.
§ Kẻ chết kêu gào than khóc.
§ Đi đại tiện và tiểu tiện mà vẫn không hay biết ǵ.
§ Nhắm nghiền đôi mắt không mở.
§ Thường hay che úp mặt mày.
§
Nằm
nghiêng mà ăn uống.
§ Ḿnh mẩy miệng mồm đều hôi hám.
§
Gót chân
đầu gối luôn luôn run rẩy.
§ Sống mũi xiên xẹo.
§ Mắt bên trái hay động đậy tức là máy mắt.
§ Hai mắt đỏ ngầu.
§ Úp mặt mà nằm.
§ Thân h́nh co rút và tay bên trái chấm xuống đất mà nằm.
Nếu có chúng sinh bị lôi vào trong ngạ quỷ th́ cũng có những dấu hiệu như sau:
¨ Ưa liếm môi miếng.
¨ Thân nóng như lửa.
¨ Thường lo đói khát và hay nói đến việc ăn uống.
¨ Mắt thường trừng lên mà không chịu nhắm.
¨ Hai mắt khô khan như mắt chim gỗ.
¨ Không có tiểu tiện nhưng đại tiện th́ nhiều.
¨ Đầu gối bên phải lạnh trước.
¨
Nếu có chúng sinh bị lôi vào loài súc vật th́ cũng có những hiện tượng như sau:
· Yêu mếm vợ con, đắm đuối không bỏ.
· Ngón tay và ngón chân co quắp.
· Khắp trong thân ḿnh toát ra mồ hôi.
· Tiếng nói ra kḥ khè.
· Miệng thường ngậm đồ ăn.
Nếu có chúng sinh được tái sinh làm người th́ trước khi chết có những hiện tượng như sau:
o Đến khi chết hay khởi niệm lành tức là ḷng dạ dịu dàng, phước đức, vui vẻ và vô tư.
o Thân không đau khổ.
o Chăm ḷng nhớ nghĩ cha mẹ.
o Con cái đều đem ḷng thương mến và gần gũi.
o Tai thường muốn nghe tên họ của anh em, chị em, bè bạn..
o Đối với việc lành hay việc dữ ḷng không lầm loạn.
o Tâm tính chính trực, không dua nịnh.
o Rơ biết bà con bạn bè giúp đỡ cho ḿnh.
o Thấy bà con chăm sóc sinh ḷng vui mừng.
o Di chúc việc nhà, phân chia tiền của.
o Sinh ḷng tịnh tính, thỉnh Phật, Pháp, Tăng để quy y.
Nếu có chúng sinh được sanh lên cơi an lạc cũng có những hiện tượng sau:
¨ Khởi ḷng thương mến.
¨ Phát khởi tiện niệm.
¨ Ḷng thường vui vẻ.
¨ Chánh niệm được rơ ràng.
¨ Không có những điều hôi hám.
¨ Sống mũi không xiên xẹo.
¨ Ḷng không giận dữ.
¨ Ḷng không lưu luyến của cải vợ con quyến thuộc.
¨ Mắt được trong sáng.
¨ Ngửa mặt lên mĩm cười mà nghĩ tưởng thiên cung đến rước họ.
Không nhất thiết tất cả những điều ghi nhận trên đây nhất nhất phải hiển hiện, nhưng chỉ có những điều kiện quan trọng sẽ được hiển hiện mà thôi.
Có
thể quan sát các cảm giác trên gương mặt và thân xác của người chết để biết nơi
thoát ra của thần thức.
1.
Nếu người sắp chết mà chết tự nhiên, b́nh tĩnh, sáng suốt và căn dặn mọi điều
với con cháu hay b́nh thản giă từ thân nhân th́ thần thức sẽ thoát ra từ ngực.
2.
Nếu người sắp chết từ từ nhắm mắt ĺa đời một cách êm ái nhẹ nhàng như đi vào
giấc ngủ b́nh thường th́ thần thức sẽ thoát ra từ trán hay ngực.
3.
Nếu trái lại, cơ thể tím ngắt, xạm đen, xanh xám với tiếng rên rỉ, mặt nhăn nhó,
quằn quại thân ḿnh th́ thần thức chắc chắn sẽ rời khỏi thể xác bằng ngả bàn
chân.
4.
Khi người sắp chết tỏ vẻ nuối tiếc, nét mặt khổ đau, kêu than đau đớn, kêu khát
nước, đ̣i ăn, vật vă th́ lúc đó thần thức đang chuyển xuống bụng hay đầu gối để
tách rời khỏi thể xác.
V́
thế khi rờ nhẹ trên người của người mới chết th́ cũng có thể đoán biết thần thức
của người chết sẽ đi về đâu:
1)
Nếu người sắp chết mà toàn thân từ từ lạnh ngắt
mà đôi mắt vẫn c̣n nóng th́ thần thức sẽ thoát ra nơi đôi mắt và người đó sẽ thọ
sanh về cơi Thánh hiền.
2)
Nếu người chết mà toàn thân lạnh ngắt chỉ có đỉnh
đầu c̣n nóng th́ thần thức sẽ thoát ra ở đỉnh đầu và người nầy chắc chắn sẽ sanh
về một trong những cỏi Trời để hưởng phước lạc.
3)
Nếu người mới chết mà toàn thân lạnh ngắt nhưng
ngực c̣n nóng th́ thần thức sẽ thọ sanh vào làm người trở lại. Nên nhớ khi tái
sinh th́ nghiệp lực cùng với nhân duyên mới có thể sẽ đưa họ đầu thai vào những
giống dân khác với giống dân trước khi họ chết. Thí dụ khi sống th́ họ là người
Tàu, nhưng lúc tái sinh lại trở thành người Ấn độ.
4)
Nếu người chết khắp nơi đều lạnh ngắt mà bụng vẫn
c̣n nóng th́ thần thức sẽ sinh vào loài ngạ quỷ.
5)
Nếu người mới chết toàn thân đều lạnh ngắt mà chỉ
c̣n hai đầu gối là nóng th́ chắc chắn thần thức sẽ sinh vào loài súc sanh.
6)
Nếu người mới chết toàn thân lạnh ngắt mà hai bàn
chân c̣n nóng th́ thần thức sẽ bị đọa vào địa ngục.
Theo Phật giáo th́ tùy theo
hơi ấm tụ ở nơi đâu mà có thể biết thần thức được chuyển vào cơi tốt lành thanh
thoát hay cơi địa ngục tối tăm. Hơi ấm càng đưa xuống phần dưới cơ thể th́ càng
xấu. Nói chung hơi ấm mà tụ ở bàn chân, ở đầu gối, ở bụng là xấu. Ngược lại, hơi
ấm tập trung ở trán và đầu của người sắp chết là tốt. Khi gặp trường hợp trán và
đầu của người sắp chết lạnh trước tiên th́ thân nhân hay người đang có mặt phải
dùng hai bàn tay để chuyển động như cố ư dồn đẩy hơi ấm vào đầu và trán người
sắp chết cho đến khi đầu và trán có chút hơi ấm th́ thôi.
Có Ma Hay Không?
Ma luôn luôn là h́nh ảnh ám ảnh loài người cho dù con người có tin hay không. Con người sợ hăi về ma nhưng vẫn muốn nghe chuyện ma. Rất nhiều người hoặc nghe hoặc thấy ma nhưng thật sự nếu chứng minh có ma hay không theo quan niệm của khoa học th́ không phải là chuyện dễ nếu không muốn nói là không thể được. Ma là hiện tượng vô h́nh nhưng lại xuất hiện rất nhiều trong ư tưởng và trong quan niệm sống của con người trên khắp hoàn cầu. Mỗi tôn giáo có lối giải thích hơi khác nhau về ma, nhưng dựa theo Phật giáo th́ ma là những thần thức chưa siêu thoát và không có chỗ nương tựa. Có người khi chết th́ thần thức ĺa khỏi xác, nhưng thần thức không chịu xa ĺa người thân v́ chính người chết cũng không nghĩ rằng ḿnh đă chết và họ vẫn sống tự nhiên trong nhà.
Điều làm họ rất đau khổ là tuy họ muốn sinh hoạt với
người thân nhưng người thân đâu có thấy họ nên ai ai cũng ơ hờ, hất hủi họ. Thật
ra thần thức được cấu tạo bởi những nguyên tử có tần số rung cao hơn cho nên khi
chẳng được ai nghe, thấy, biết ḿnh th́ họ sẽ vô cùng khổ sở. Đôi khi quá tức
giận họ cố tập trung tất cả năng lực làm cho đồ đạc di chuyển hay phát ra tiếng
động để tạo sự chú ư với người thân. Một vài trường hợp họ nhờ năng lực cực mạnh
để có thể mượn tạm xác thân để hiện ra làm kinh hăi người sống mà chúng ta gọi
là ma. Kinh điển Phật giáo xác định ma tức là những thần thức ở cơi âm không
đáng sợ v́ chúng chỉ xuất hiện ở trạng thái thấp hơn loài người. Đối với người
Việt
Riêng tại Hoa Kỳ, Tổng Thống Abraham Lincoln là vị tổng thống có nhiều huyền
thoại đầy bí ẩn và kinh dị nhất. Trước hết người con trai tên là William qua đời
trong khi ông c̣n ở ṭa Bạch Ốc. Sau khi ông bị ám sát chết ngày 15 tháng 4 năm
1865 th́ có những hiện tượng lạ lùng được ghi lại trong cuốn tự điển ma quỷ
(Encyclopedia of Ghosts) được nhà xuất bản Avon Books phát hành năm 1991 như
sau: Nhiều người nghe tiếng chân đi quanh ṭa nhà trắng vào lúc gần sáng. Chính
bà Grace Coolidge là vợ của Tổng Thống Calvin Coolidge đă xác định rằng chính bà
đă thấy gương mặt của Tổng Thống Lincoln đang nh́n trừng trừng qua cửa sổ của
văn pḥng bầu dục (Oval Office)
trong ṭa Bạch Ốc. Ngay cả Tổng Thống Roosevelt cũng nhiều lần thấy h́nh dáng rơ
ràng của Tổng Thống Lincoln ngay chính nơi pḥng mà ngày trước Tổng Thống
Lincoln đă ở và làm việc cũng như các pḥng lân cận.
Con người gặp ma thường th́
xảy ra bất th́nh ĺnh chớ không bao giờ được định trước cả và các thần thức ma
ít khi tấn công hay gây tổn thương cho bất cứ người nào. V́ có sự ngăn cách về
thể chất và môi trường sống tức là có sự ngăn cách của hai thế giới âm và dương
cho nên nếu có gặp gở, con người thấy có những điểm kỳ lạ gây ra sự khiếp đảm
ngay cả khi hồn ma xuất hiện một cách thầm lặng và hiền ḥa.
Bà Margaret E. Wilson là một
nữ họa sĩ nổi tiếng vào những năm 1938, v́ nghe ṭa biệt thự Borley Rectory với
nhiều điều kỳ quái nên xin đến để vẽ một bức tranh. Trong cuốn nhật kư, bà ghi
lại như sau:”..Tôi có cảm tưởng như tất cả đều lắng yên nh́n tôi làm việc, lúc
đầu tôi không quan tâm v́ lo chuẩn bị đồ đạc để vẽ, nhưng khi công việc đă sắp
đặt đâu vào đó tôi mới cảm thấy một điều kỳ dị như có ai đó đang chăm chú nh́n
tôi. Cái nh́n đôi khi rất gần như áp sát vào tôi rồi đảo quanh tôi.” Rồi bà viết
tiếp:” Lúc đó khoảng 3 giờ chiều, trong lúc đang măi mê vẽ tranh bỗng nhiên tôi
nghe như có tiếng động, tiếng động dễ làm cho tôi chú ư v́ phát ra trong cái yên
lặng mà tôi chưa từng gặp bao giờ. Tiếng động phát ra như từ một vật có cánh lao
nhanh về phía tôi. Giật ḿnh, tôi ngẩng lên nh́n thấy ngay một vật quái dị có 2
con mắt bự màu đen, thân h́nh màu đen và như có đốt. Đặc biệt cơ thể dẹp chứ
không no tṛn. Tôi đứng sửng nh́n, không kịp bỏ tấm pha trộn màu xuống…”.
Các nhà vật lư học sau khi
nghiên cứu rất nhiều trường hợp đă đưa ra kết luận là hầu hết các căn nhà có ma
thường có nhiệt độ giảm thiểu. Sự sụt giảm nhiệt độ sẽ diển biến rất nhanh khi
có hồn ma xuất hiện mà theo họ có thể là do hồn ma thuộc về âm hơn là dương
tính.
Có một điều làm nhiều người
thắc mắc là tại sao hồn ma luôn luôn xuất hiện cùng với bộ áo quần đang mặc lúc
họ qua đời chớ không phải là áo quần mới khác. Theo Phật giáo th́ hồn ma nầy
chưa được đầu thai hay chính hồn ma chưa chịu đầu thai. H́nh ảnh hồn ma xuất
hiện luôn mặc nguyên bộ áo quần củ lúc chết chứng tỏ hồn ma c̣n ở t́nh trạng
mượn lấy phần dạng thể của thân xác củ chớ chưa nhập vào thân xác khác. Điều nầy
xác định là hồn ma chưa được siêu thoát.
Riêng đối với người Việt
Dựa theo đạo ông bà một khi
ông bà cha mẹ chết th́ con cháu muốn tỏ ḷng hiếu để thường xây cho người chết
ngôi mộ thật khang trang đồ sộ. Tuy thần thức đă ĺa khỏi xác nhưng họ vẫn c̣n
bám vào mộ của ḿnh v́ đó là chỗ họ nương tựa. Cho nên họ không muốn đi đầu thai
hoặc bỏ lở cơ hội đi tái sinh tức là chưa được siêu thoát. Nếu ai đụng chạm đến
ngôi mộ tức là nhà của họ th́ dĩ nhiên hồn ma không tha. V́ thế mà đạo Phật
khuyên chúng sinh nên hỏa thiêu thân tứ đại để thần thức không có chỗ nương tựa
mà dựa theo ánh sáng của chư Phật để được văng sinh hay tái sinh. Nói tóm lại
nếu thần thức được siêu thoát th́ sẽ không có hiện tượng hồn ma bóng quế.
Địa ngục có thật không?
Theo kinh điển Phật giáo th́ địa là chỗ c̣n ngục là h́nh phạt đau khổ. V́ thế khi chúng sinh khi c̣n sinh tiền tạo quá nhiều nghiệp ác th́ sau khi chết phải thọ sanh vào chỗ chịu những h́nh phạt đau khổ th́ đó gọi là địa ngục. Cũng theo Phật giáo th́ Địa Ngục không phải là cơi giới có 18 tầng với bọn quỷ sứ đầu trâu mặt ngựa lăm le để trừng phạt con người như người Trung Hoa đă vẽ trong kinh sách. Thật ra Địa Ngục chỉ do Nghiệp Thức biến hiện bởi v́ tự thể chính địa ngục cũng chỉ là cái Không. Khi một người chết th́ thần thức thoát khỏi thân xác trong một trạng thái mơ hồ, tối tăm mê muội trong khoảng ba, bốn ngày.
Lúc bấy giờ chính thần thức cũng không nghĩ rằng ḿnh đă chết và dĩ nhiên cũng không biết ḿnh sẽ đi về đâu. Những nghiệp thức hiện đến làm cho thần thức cảm nhận những điều ghê sợ. Lúc bấy giờ có một thứ gió Nghiệp (Nghiệp Phong) nhẹ nhàng thổi đến đưa nghiệp thức vào nơi không phương hướng bềnh bồng như một con thuyền không người lái trên đại dương mênh mông. Tiếp theo là những vầng sáng lạ lùng tỏa ra ḥa với những âm thanh kỳ lạ mà thần thức chưa từng được nghe thấy như lúc c̣n sống ở thế gian.
Chưa hết những h́nh tượng đầy vẻ ma quái rùng rợn của những con vật ḿnh người đầu thú, hung tợn, gầm gừ như muốn nhảy tới phanh thây, nhai nuốt người chết. Sau cùng là những khối lửa lớn ngùn ngụt phụt lên từ mọi phía cùng với giông tố sấm sét chớp ḷa làm cho Thần Thức kinh hoàng. Tất cả những hiện tượng kinh hoàng đó thật ra đều do nghiệp lực mà chiêu cảm nhưng Thần Thức không biết mà tin là thật cũng giống như nếu để một em bé trước một cái TiVi lớn có h́nh ảnh sấm sét kinh hồn làm cho đứa bé tin là thật mà khóc thét lên.
V́ do nghiệp lực chiêu cảm và Thần Thức vẫn c̣n mê mờ tăm tối nên nó càng thấy nhiều cảnh tượng kinh hoàng làm cho nó càng sợ hăi và t́m cách trốn tránh bất chấp đó là chỗ nào. Bây giờ nếu nghiệp cảm của người chết muốn sinh vào cơi địa ngục th́ trong thời điểm nầy Thần Thức sẽ thấy một khoảng mờ ảo với âm thanh trầm buồn lặng lẽ. Thần Thức nghĩ rằng đây chính là một nơi yên lành có thể dung thân trong giai đoạn nguy hiểm nên mới dấn thân vào đó.
Từ đó tất cả những nghiệp thức sẽ phát sinh ra những cảnh giới như nhà cửa, đường xá… Thần thức sẽ thấy những căn nhà có màu sắc đen hay trắng đục và có vẻ mờ ảo lung linh. C̣n đường xá th́ như ch́m dưới lớp sương màu xám tro và thỉnh thoảng lộ ra những đoạn gập gềnh, hang lỗ tối đen. Cảnh vật nơi đây th́ vô cùng lạnh lẽo, âm u và vắng lặng và cũng có nơi nóng ran như thiêu đốt. Dần dần Thần thức cảm nhận những sự nóng lạnh rất rơ ràng như khi c̣n sống ở thế gian.
Nếu người chết bị đọa vào Hỏa ngục th́ Thần Thức trước tiên cảm nhận một sự lạnh lẽo ghê hồn xuyên qua Thân Trung Ấm khiến họ mong mỏi có cơ hội thoát khỏi cái lạnh khủng khiếp nầy. Tư tưởng nầy vừa xuất hiện đă làm phát sinh một làn hơi nóng ấm từ đâu đó thoát ra khiến họ vô cùng mừng rở và dĩ nhiên Thần Thức vội vàng t́m đến đó. Thế là họ tức th́ rơi vào Hỏa ngục mà chính họ không hay biết ǵ. Nên nhớ tất cả những cảnh tượng chợt biến chợt hiện đó đều do Nghiệp Cảm tạo thành cho nên khi ḷng nghĩ đến điều ǵ th́ h́nh ảnh liên quan sẽ hiện ra như có thật trước mắt.
Thân Trung Ấm là thân không có xác thịt mà chỉ lấy tư tưởng làm thân nên tất cả đều không thật mà chỉ là giả tướng. Nếu đă là không thật th́ không có ǵ phải khiếp sợ. Người có tu đạo th́ họ làm chủ được Thần Thức của ḿnh nên dễ dàng tránh xa những cảm nhận thích nghi với những âm thanh và ánh sáng dễ chịu mà thoát ra khỏi lục đạo.
Nếu lỡ đă sa vào Địa ngục hay chạm trán với quỷ sứ Ma Vương th́ cũng chỉ là đối diện với hư ảnh mà thôi. Bởi v́ tất cả những h́nh tượng ấy đều do nghiệp thức biến hiện và tự thể của nó là không thật. Nhưng trong thật tế hầu như tất cả mọi người khi chết đều rung sợ và mê mờ tối tăm trước những h́nh ảnh hư ảo ở cơi âm. Một lần nữa, kinh điển Phật giáo khẳng định là địa ngục không phải là nơi có các quỷ sứ hiện diện để moi tim, móc ruột, chặt tay, cưa chân hay thả tội hồn vào vạt dầu…Mà Địa Ngục chỉ là nơi tối tăm mà con người khi chết phải vào đó để thọ lănh những đau khổ mà họ đă tạo tác trong khi c̣n sinh tiền.
Nói một cách khác theo tinh thần Phật giáo th́ Địa Ngục không có quỷ sứ xử phạt kẻ có tội với những cực h́nh thê thảm mà thật ra Địa Ngục chính là cơi thế gian mà loài người đang sống. Từng giây, từng phút và từng ngày họ phải thọ báo những đau khổ, những xấu xa, những tội lỗi mà nghiệp báo đă chuyển đến cho họ sau khi họ được tái sinh. Đây chính là Địa Ngục trần gian vậy. Biết bao người hằng ngày phải sống trong thiếu thốn khổ đau. Họ bị đọa đày từ tinh thần đến xác thân th́ có phải đây là địa ngục chăng? Trong kiếp quá khứ chúng ta gây nên ác nghiệp nên bây giờ thân phải chịu bệnh tật hiểm nghèo. Có người v́ bệnh mà phải ch̔