Ánh Đạo VàngHome • Pháp Âm • Kinh Sách • Kinh Tụng • H́nh Ảnh • Thỉnh Kinh • Ấn Tống • Video • Liên Lạc

Tác giả Lê Sỹ Minh Tùng    Sách tái bản lần thứa tư tháng 3-2008.

Mục lục

1. Tiểu sử Đức Phật Thích Ca
2. Đời là bể khổ
3. Xuất gia t́m đạo
4. Thành đạo
5. Hóa độ chúng sinh
6. An Cư Kiết Hạ và Tịnh Xá
7. Pháp Nạn
8, Tam tạng kinh
9.
Đức Phật nhập diệt
10.
Lời Tán Thán Đức Phật
11.
Phổ Hiền Bồ Tát
12.
Văn Thù Sư Lợi Bổ Tát
13.
Nghiệp và Nghiệp Quả
14.
Luân Hồi
15.
Sự Thờ Cúng và Lễ Bái
16.
Nhân Quả
17.
Giới thiệu Kinh Pháp Hoa
18.
Nhẫn nhục
19.
Từ Bi Hỷ Xả
20.
Bố Thí Ba-la-mật
21.
Ư Nghĩa Chũ Vạn Trong Phật Giáo
22.
Tŕ Giới Ba-La-Mật
23.
32 Tướng Tốt Của Đức Phật
24.
Quy y Tam Bảo
25.
Sự Tích Kinh Lăng Nghiêm
26.
Lục Căn, Lục Trần, Lục Thức
27.
Giới Thiệu Kinh Hoa Nghiêm
28.
Vô Thường – Vô Ngă 
29.
Con Người Từ Đâu Đến
30.
Kinh Kim Cang Bát Nhă
31.
Tứ Diệu đế
32.
Khổ đế 
33.
Tập đế
34.
Diệt đế
35.
Niết bàn
36.
Đạo đế
37.
Tứ niệm xứ
38.
Tứ chánh cần
39.
Ngũ căn – Ngũ lực
40.
Thất Bồ-đề
41.
Bát chánh đạo
42.
Bồ-tát Di Lặc
43. Tổ Bồ Đề Đạt Ma
44.
Thiền
45.
Đức Phật A Di Đà 
46.
Đại Thế Chí Bồ Tát
47.
Quán Thế Âm Bồ Tát 
48.
Pháp tu Tịnh độ
49.
Ăn chay
50.
Quan Thánh
51.
Nho Giáo

52.
Đạo giáo

Next

Phật dạy rằng:

V. Kẻ thù lớn nhất của đời ḿnh là chính ḿnh.

V. Ngu dốt lớn nhất của con người là dối trá.

V. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại.

V. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tỵ.

V. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất ḿnh.

V. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu.

V. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ty.

V. Đáng khâm phục nhất của đời người là vươn lên sau khi ngă.

V. Sự phá sản lớn nhất của đời người là sức khỏe và trí tuệ.

V. Nợ lớn nhất của đời người là t́nh cảm.

V. Tặng vật lớn nhất của đời người là sự khoan dung.

V. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết.

V. An ủi lớn nhất của đời người là làm việc thiện.

Con người từ vô lượng kiếp đến nay, vọng tưởng chấp trước, tập khí nặng nề, nên đấng Thế Tôn trong bốn mươi chín năm trường đă thuyết pháp giảng kinh hơn ba trăm hội. Nhưng mục đích quan trọng nhất trong việc thuyết giảng kinh điển hay dạy những pháp môn tu hành của đức Thế Tôn là không ngoài việc chửa trị các bịnh tật tham lam, sân hận, si mê, ngă mạn, ác kiến của chúng sinh. Nếu con người ĺa bỏ tất cả bịnh tật đó th́ liền thành Phật.

 Ḷng tin của chúng sinh không kiên cố, tu hành không chân thật, vọng tưởng không xả bỏ th́ c̣n dính liền với sinh tử khổ đau.

Ở thế gian, không có tiền mua quần áo thức ăn th́ đời nầy chắc phải chết. Nhưng nếu có tiền mà tiêu xài xa hoa, đắm trong sắc dục, không thể xả bỏ th́ phải chết nhiều đời. Nếu biết tai hại th́ nên hồi quang phản chiếu th́ mới mong sống lại từ trong cái chết.

Lời Mở Đầu

          Sau nhiều năm sinh sống tại hải ngoại và trải qua biết bao thăng trầm, chúng ta rất lấy làm hảnh diện vẫn là những Phật tử như những ngày c̣n sống ở quê nhà. Đất nước Việt Nam trong mấy thập niên qua đă thay đổi quá nhiều th́ Phật giáo cũng v́ thế mà ảnh hưởng theo. Cho dù hoàn cảnh xă hội có xoay vần như thế nào đi chăng nữa th́ chân lư của Đức Phật vẫn trường tồn bất biến.

          Thêm nữa, bất cứ dân tộc nào mà muốn tồn tại lâu bền th́ phải có một nền văn hóa đạo đức tín ngưỡng truyền thống để nuôi dưỡng sức sống và phát triển giống ṇi. Không có văn hóa đạo đức, tín ngưỡng truyền thống th́ dân tộc đó sẽ rơi vào t́nh trạng vong bản băng hoại. Tổ tiên ông cha của chúng ta đă dày công tạo nên nền văn hóa đạo đức truyền thống cho dân tộc v́ thế mà giống ṇi Việt Nam dù gặp nhiều khó khăn trở ngại vẫn tồn tại và phát triển trải bao ngàn đời cho đến ngày nay.

          Chúng ta hảnh diện là những Phật tử gia truyền, nhưng không v́ thế mà đánh mất cái giá trị chân thật của nó. Phật tử gia truyền ở đây không phải chỉ là đi chùa lạy Phật hay tụng kinh mà không hiểu ư nghĩa của nó như thế nào th́ vô t́nh chúng ta đă biến cái gia truyền đẹp đẻ đó thành ra mê tín dị đoan. Cái mê tín dị đoan nầy chẳng những làm băng hoại cái truyền thống tốt đẹp của Phật giáo mà c̣n làm cho ư nghĩa cao siêu của đạo Phật bị lu mờ theo thời gian. Tu hành theo lối nầy th́ chẳng khác nào đi vào trong rừng mê, biển khổ không lợi ích ǵ cho ḿnh mà c̣n  bôi tiếng xấu cho đạo Phật.

          Đạo Phật là đạo của từ bi và trí tuệ. Từ bi là phải biết thương yêu người, giúp đở người khi thấy họ gặp khó khăn hoạn nạn. Trí tuệ  là sáng suốt để thấy đâu là chân, đâu là giả. Dùng trí tuệ để đập phá vô minh và biến cuộc đời đau khổ nầy thành cảnh an vui, tự tại. Chúng ta cố gắng trút bỏ gánh nặng phiền năo, đau buồn để chứng sự hoan hỷ, hạnh phúc thật của Niết Bàn. Tôn chỉ của đạo Phật là ai tu người ấy chứng do đó nếu bây giờ chúng ta không tạo thật nhiều thiện nghiệp, tránh xa ác nghiệp, gầy dựng công đứcphước đức th́ làm sao mà ngày sau có thể đạt thành chánh quả cho được. Công đức ở đây không phải là đem tiền xây chùa to, tạc tượng lớn mà là phải thông hiểu giáo lư của Đức Phật và dùng triết lư mầu nhiệm nầy để tự hóa độ cho ḿnh và hóa độ cho kẻ khác.

        Bởi v́ lập chùa to và tạc tượng lớn th́ chúng ta có thể  giải thoát cho ḿnh được không? Ngày xưa vua Lương Vơ Đế xây rất nhiều chùa to, in kinh và độ cho không biết bao nhiêu là tăng ni nhưng Tổ Bồ Đề Đạt Ma đă xác định là không có công đức chi cả, bởi v́ những việc làm tốt của nhà vua chỉ mang lại chút ít phước đức ở cơi đời nầy mà thôi chớ không giúp cho ông ta giải thoát ra khỏi lục đạo luân hồi. V́ vậy chúng ta phải am hiểu tường tận giáo lư của Đức Phật và từ đó đặt trọng tâm vào chỗ tu hành th́ mới đạt đến đạo quả viên tṛn. Tu hành là sửa đổi từ lời nói, những điều suy nghĩ cũng như hành động cho đúng với chánh đạo. Triết lư của Đức Phật như là một bản đồ chỉ rơ từng bước để đưa chúng ta từ bến mê sang bên kia bờ giác ngộ. Nếu chính ḿnh không giải thoát được cho ḿnh th́ Phật và Bồ-tát cũng không giúp ǵ cho ḿnh được.

          Thưa quư vị,

          Phật giáo là nền giáo dục của Phật đà để giúp chúng sinh được Minh tâm kiến tánh. Minh tâm kiến tánh có nghĩa là chúng ta có trí tuệ và phước báu viên măn. Mà Phật pháp là sự nhận thức cho chính ḿnh và sự nhận thức về hoàn cảnh sinh hoạt chung quanh của chúng ta. Nếu hiểu rỏ mọi việc một cách triệt để th́ chúng ta gọi họ là người giác ngộ hay là Phật và Bồ tát. C̣n không thấu hiểu th́ gọi là mê mà chúng ta thường hiểu là phàm phu. Nói một cách khác là khi không thấu hiểu Phật pháp th́ chúng ta đang mê cho chính ḿnh đấy. Chúng ta tu học là để phá mê khai ngộ.  V́ thế mục đích của học Phật là chúng ta muốn khôi phục lại cái chơn tâm, cái Phật tánh ở trong ta. Phật dạy nếu chúng ta bỏ được cái chấp và đừng phân biệt th́ chơn tâm sẽ hiện bày ra ngay.

        Đối với Phật và Bồ tát th́ cái ǵ cũng đẹp, cũng dễ thương. C̣n chúng ta là phàm phu th́ mọi việc trên đời nầy đều chướng tai gai mắt. Muốn cho tâm ḿnh được thanh tịnh th́ Phật khuyên chúng ta luôn luôn ghi nhớ câu:“ Ngoại bất chấp tướng, nội bất động tâm”. Lời Phật muốn nhắn nhủ với chúng sinh là:” muốn được tâm thanh tịnh th́ thấy tiền không nổi tính tham, thấy gái đẹp không đem ḷng si mê và trong nghịch cảnh mà không phát sanh tâm sân hận”. Cái tuyệt, cái hay không phải là Đức Phật chỉ dạy suông cho chúng sinh mà chính bản thân ngài và cả cuộc đời ngài đă sống bằng lư tưởng cao đẹp nầy.

          V́ những lư do đó nên chúng tôi mạo muội, biết ḿnh th́ tài thô trí thiển nhưng vẫn cố gắng đem tất cả thiện tâm làm viên gạch lót đường trong việc hoằng dương đạo pháp. Chúng tôi không phải là nhà văn và cũng không phải là bậc giáo lư thượng thừa thành thử khi viết sách nầy sẽ có rất nhiều sơ sót. Mong quư vị rộng t́nh tha thứ.

          Sau cùng chúng tôi mong mỏi quư vị cũng như chúng tôi noi theo gương của Đức Phật để tự giải thoát cho ḿnh và giúp cho người thân của ḿnh cùng đến chỗ giác ngộ. Kính chúc quư vị và gia đ́nh vô lượng an lạc và đạo quả viên thành.

          Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

 Home • Pháp Âm • Kinh Sách • Kinh Tụng • H́nh Ảnh • Thỉnh Kinh • Ấn Tống • Video • Liên Lạc


Chúng sinh vô-biên thệ nguyện độ, Phiền năo vô-tận thệ nguyện đoạn, Pháp môn vô-lượng thệ nguyện học, Phật đạo vô-thượng thệ nguyện thành.
Nam Mô A Di Đà Phật